Skip to main content

Quy luật CUNG - CẦU và định hướng qua tư tưởng cụ Phan (bản nháp)

1/ Phàm cái gì cũng có quy luật của nó, sinh tồn rồi diệt vong, tất thảy đều theo quy luật.

2/ Cái gì không tuân theo quy luật, không sớm thì muộn sẽ bị đào thải.

3/ Quy luật Cung-Cầu phát biểu rằng: có "cầu" tất sẽ có "cung".
Cầu ở đây = nhu cầu (mong muốn) + khả năng thực hiện, đáp ứng (chẳng hạn khả năng tài chính).



Như vậy, theo quan điểm cá nhân của tôi:
1/ CS, CNXH sẽ bị đào thải. Trên thực tế, các đảng CS đã biến tướng thành độc tài chứ không còn mang tư tưởng CS nữa. Các quốc gia theo đường lối CS cũng đã giảm đi nhiều, mới đây nhất là CuBa.
2/ Vận dụng quy luật Cung-Cầu, chúng ta có thể hoạch định một hướng đi khác: kích cầu. Cụ thể: khi làm cho CẦU dân chủ tăng cao, tất yếu sẽ có CUNG dân chủ.

Vậy, kích CẦU bằng cách nào?

Thứ nhất, cần tăng thêm "nhu cầu" dân chủ. Cái này sẽ có được qua hoạt động "khai trí".

Thứ hai, cần tăng thêm "khả năng". Cái này có thể hiểu là cần số đông, cần lực lượng lớn, cần những người có ảnh hưởng xã hội, có năng lực tài chính. Cơ bản vẫn là "tài chính". Do đó, vấn đề "hậu dân sinh" vẫn là yếu tố rất rất quan trọng. ("hậu" trong từ "hậu hĩnh" nhé!).

Thứ ba, vấn đề đoàn kết để cùng đồng lòng, chung chí hướng. Giữa cả trăm triệu con người thì chẳng có gì "chung" hơn là đất nước, là tổ quốc. Lòng yêu nước, tự hào dân tộc sẽ là nguồn cội cho đoàn kết. Và vấn đề trở lại là bài toán: nâng cao "dân khí".

Tựu chung lại, vẫn là câu truyện của một thế kỷ trước cụ Phan Châu Trinh đã khởi xướng: "Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh".

(draft)

Comments

Popular posts from this blog

Không đề 08/11/2022

 MỘT Ý nghĩa của Cộng Sản Là đem gom hết tiền Của nhân dân, tất cả Chia đều cho đảng viên

Suy ngẫm ..

 Bài này được chép lại từ một cuộc trò chuyện ngắn với bác hưu trí gần nhà. Tôi, một người cộng sản Liêm khiết và trung thành Vì lý tưởng của Đảng Luôn chiến đấu, hi sinh Nay đã ngoài sáu chục Suy ngẫm lại cuộc đời Mắt tự dưng ngấn lệ Xin được chép thành lời Rằng: chúng ta, cộng sản Nói rất hay, rất nhiều Nhưng làm ra sản phẩm Thì chẳng được bao nhiêu Miệng ăn thì núi lở Dù biển bạc, rừng vàng Giao cho người cộng sản Chẳng mấy lại tan hoang ... Với đôi lời tự bạch Tôi nhắn nhủ mọi người Giữ đôi tay trong sạch Giữ phẩm giá cả đời Với đồng chí, bè bạn Tôi cũng góp đôi lời Rằng cuộc đời dài, ngắn Sống cho đáng con người Đừng vì chút xấu hổ Chút huyễn hoặc, tự hào Mình thành vết xe đổ Con em lại đi vào Lại thành người cộng sản Lặng im, đánh mất mình Không dám nói, dám nghĩ Chỉ cống hiến, hi sinh Rồi cuối đời ngẫm lại Chợt thảng thốt, bàng hoàng Chúng ta đang góp sức Phá đất nước tan hoang

Hai mặt của một vấn đề

Năm ngoái ta "ngạo nghễ" Đón ba mươi "đồng bào", Bằng máy bay hàng xịn Ôi"nhân văn" làm sao. Ba mươi "đồng bào" ấy Con của "đầy tớ" nào, Thì chỉ có đảng biết Dân đen có cửa nào. Bay thẳng vào tâm dịch, Báo,đài cùng đồng ca, Rất chi là "ngạo nghễ" Ai bằng Việt Nam ta? Sau đó là hàng loạt, Những phát ngôn nức trời, Toàn những lời "có cánh", Lãnh đạo "nỗ" liên hồi. Nào: mặt trời toả sáng, Trên đất nước Việt Nam, Cả thế giới tăm tối, Ôi thiệt là "vinh quang!". Nào: cột điện bên Mỹ, Nếu mà nó biết đi, Thì nó cũng sẽ chạy Về Việt Nam tức thì. Nào:là con côvid Ở đâu nó hoành hành, Nhưng về trên đất Việt Cũng bị đánh tan tành. ..... ... ...... Và rồi quý vị thấy, Lời chưa ráo đầu môi, Thì nay nhìn dân Việt Tiếng oán than tận trời! Hàng vạn,hàng chục vạn, Dân chạy loạn tác tan, Bằng đủ mọi phương tiện. Vật vờ như thú hoang! Chẳng thấy ai "ngạo nghễ" Xe,tàu nằm im ru, Những dòng người tím...