Skip to main content

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
--- Trần Thị Lam---
Đất nước mình ngộ quá phải không anh?

Bài thơ này được viết vào tháng 4-2016 nhân vụ việc cá chết dọc bờ biển một số tỉnh miền Trung sau nhiều ngày chưa rõ nguyên nhân và gây bức xúc trong dư luận xã hội. Bài thơ nhanh chóng được lan truyền rộng rãi trên mạng chỉ sau vài ngày.

Comments

Popular posts from this blog

Không đề 08/11/2022

 MỘT Ý nghĩa của Cộng Sản Là đem gom hết tiền Của nhân dân, tất cả Chia đều cho đảng viên

Suy ngẫm ..

 Bài này được chép lại từ một cuộc trò chuyện ngắn với bác hưu trí gần nhà. Tôi, một người cộng sản Liêm khiết và trung thành Vì lý tưởng của Đảng Luôn chiến đấu, hi sinh Nay đã ngoài sáu chục Suy ngẫm lại cuộc đời Mắt tự dưng ngấn lệ Xin được chép thành lời Rằng: chúng ta, cộng sản Nói rất hay, rất nhiều Nhưng làm ra sản phẩm Thì chẳng được bao nhiêu Miệng ăn thì núi lở Dù biển bạc, rừng vàng Giao cho người cộng sản Chẳng mấy lại tan hoang ... Với đôi lời tự bạch Tôi nhắn nhủ mọi người Giữ đôi tay trong sạch Giữ phẩm giá cả đời Với đồng chí, bè bạn Tôi cũng góp đôi lời Rằng cuộc đời dài, ngắn Sống cho đáng con người Đừng vì chút xấu hổ Chút huyễn hoặc, tự hào Mình thành vết xe đổ Con em lại đi vào Lại thành người cộng sản Lặng im, đánh mất mình Không dám nói, dám nghĩ Chỉ cống hiến, hi sinh Rồi cuối đời ngẫm lại Chợt thảng thốt, bàng hoàng Chúng ta đang góp sức Phá đất nước tan hoang

Hai mặt của một vấn đề

Năm ngoái ta "ngạo nghễ" Đón ba mươi "đồng bào", Bằng máy bay hàng xịn Ôi"nhân văn" làm sao. Ba mươi "đồng bào" ấy Con của "đầy tớ" nào, Thì chỉ có đảng biết Dân đen có cửa nào. Bay thẳng vào tâm dịch, Báo,đài cùng đồng ca, Rất chi là "ngạo nghễ" Ai bằng Việt Nam ta? Sau đó là hàng loạt, Những phát ngôn nức trời, Toàn những lời "có cánh", Lãnh đạo "nỗ" liên hồi. Nào: mặt trời toả sáng, Trên đất nước Việt Nam, Cả thế giới tăm tối, Ôi thiệt là "vinh quang!". Nào: cột điện bên Mỹ, Nếu mà nó biết đi, Thì nó cũng sẽ chạy Về Việt Nam tức thì. Nào:là con côvid Ở đâu nó hoành hành, Nhưng về trên đất Việt Cũng bị đánh tan tành. ..... ... ...... Và rồi quý vị thấy, Lời chưa ráo đầu môi, Thì nay nhìn dân Việt Tiếng oán than tận trời! Hàng vạn,hàng chục vạn, Dân chạy loạn tác tan, Bằng đủ mọi phương tiện. Vật vờ như thú hoang! Chẳng thấy ai "ngạo nghễ" Xe,tàu nằm im ru, Những dòng người tím...